Sống càng gấp, thì sự chờ đợi càng hiếm, càng quý

Sống càng gấp, thì sự chờ đợi càng hiếm, càng quý

Đợi nhau, là thứ cuối cùng mà đất này còn có thể làm, dẫu nhiều khi không biết đợi ai và đợi để làm gì.

Mỗi tuần, anh đợi con đi học 2 tiếng đồng hồ. Hoàn toàn không nóng vội. Bởi vì 2 tiếng sau, thằng bé bước ra đã trưởng thành hơn một chút. Nhiều tuần một chút như thế, anh không còn cơ hội đợi để dắt tay nó nữa, đơn giản vì nó đã lớn rồi.

Cho nên đợi, là thứ đẹp và tử tế. Đợi không hẳn phải vì Người, mà chính là vì Mình. Đợi – để giữ được cái bình ổn, cái tín nghĩa của mình. Anh tin là thế.

Xin được kể lại câu chuyện sau:

Ngồi cà phê sáng với mấy ông anh. Một ông đi xe Mercedes đến sau, trước cửa quán có đúng chỗ trống đủ đỗ xe, nhưng một bác đi Cup đang tấp vào nghe điện thoại. Ông Mercedes đỗ sau đít bác Cub, cứ thế đợi. Một lúc, bác Cup gọi điện xong, nổ máy đi tiếp, ông anh mới từ từ đỗ xe, vào quán.

Sao anh không bấm còi?

Người ta đến trước, mình đến sau mà, thì phải đợi thôi. Đâu phải mình đi ô tô thì có quyền đuổi người ta?

Tay Mercedes này công tử Hà Thành, ăn chơi ngất trời chưa thấy kém phần ai về khí chất. Khen hắn ở cái khí chất, chính là từ những thứ tưởng nhỏ nhặt như thế, chứ không phải cái đồng hồ tiền tỉ hay những chiếc sơ mi nghìn đô.

Vẫn ông Mercedes, kể chuyện đợi chờ tử tế ở Hà thành. Hôm ấy hắn ngồi nhậu ở ngõ Hàng Hương, cái ngõ tên thì thơm nhưng chục năm nay nổi danh mắm tôm ăn với lòng dồi. Xế trưa nắng quái, mệt mỏi nhìn sang đối diện thấy một ông đi SH phóng về, đến cửa nhà thì khựng lại. Dưới mái hiên có chút bóng râm nhà ông SH, mấy chị hàng rong, đồng nát, đang che nón ngả lưng. Ông SH khẽ khàng dựng chân chống xe đấy, sang quán trà đá bên cạnh ngồi hút thuốc lào vặt. Chừng nửa tiếng sau, mấy chị quang gánh lục tục gọi nhau dậy, lại quảy quả mà đi. Lúc ấy ông SH mới mở cửa dắt xe vào nhà.

Chuyện này ông Mercedes kể nhiều lần, lần nào nghe cũng xúc động – thứ xúc động vặt của mấy thằng cớm nắng Hà Nội thương cần lao kiếm ăn vất vả ngoài kia.

Hà Nội giờ còn gì? Hỏi câu này khó. Đến Tháp Rùa cũng chói mắt vì đèn, đến kem Tràng Tiền cũng đầy ứ họng vì sữa, đến cá hồ Tây cũng tự tử hàng loạt vì bao cao su.

May ra thì còn một ít hoa sữa độ tháng ba đợi loa kèn tháng tư, ít xôi lúa bán vội đợi người dậy sớm, vài bà cụ già gội đầu bồ kết đợi ấm nước sôi, vài ông cụ đánh cờ mạn Bờ Hồ đợi đối thủ nghĩ cho hết nước, và mấy hàng phở ninh xương bò bán lầm lũi lúc giờ Tí canh Ba đợi những khách quen mồm … Đều là những thứ đang đợi ngày biến mất.

Làm người phải biết chờ đợi!

Vâng thưa các bạn! Điều thú vị nhất tạo nên cuộc sống chính là chúng ta không thể đoán trước được tương lai vì thế ta không thể khẳng định được rằng sự chờ đợi này của ta là vô ích hay là một phép màu. Nhưng có một điều tôi muốn các bạn ghi nhớ, đó là… sống là biết chậm, biết chờ nhưng cũng phải biết chạy!

ipick

Bài viết liên quan

Trả lời

Trending x

DMCA.com Protection Status